Từng là niềm tự hào của châu Á, những bộ phim Hàn giờ đây lại liên tục đối mặt với những tranh cãi không đáng có, khiến người xem trong và ngoài nước không khỏi thất vọng. Vấn đề không nằm ở diễn xuất hay kịch bản, mà chủ yếu xuất phát từ việc thể hiện sai lệch các yếu tố văn hóa, lịch sử và tôn giáo, gây ra sự phẫn nộ. Từ Suzy, Jeon Ji Hyun đến Yoona, Kim Go Eun,… nhiều ngôi sao hàng đầu đã bị cuốn vào vòng xoáy chỉ trích vì những bộ phim liên quan đến những “vùng cấm” nhạy cảm. Điều đáng nói, đây không còn là những sự cố đơn lẻ mà đã trở thành một vấn đề mang tính hệ thống trong ngành phim Hàn hiện đại. Các nhà làm phim dường như quá tự tin vào tầm ảnh hưởng toàn cầu của mình mà thiếu đi sự cẩn trọng cần thiết đối với văn hóa và lịch sử của các quốc gia khác.

Toàn Cầu Hóa và Những Ranh Giới Văn Hóa Mong Manh của Phim Hàn
Trong thập kỷ vừa qua, phim Hàn đã chứng minh được khả năng vươn ra thế giới, từ Parasite đến Squid Game, từ các nền tảng truyền hình, điện ảnh truyền thống đến Netflix. Cùng với khát vọng đó, một xu hướng mới đã xuất hiện: mở rộng bối cảnh ra quốc tế, đề cập đến các quốc gia khác và khai thác các yếu tố tôn giáo hoặc tín ngưỡng. Tuy nhiên, điều này đã làm mờ đi ranh giới giữa sự sáng tạo và sự xúc phạm. Khi ranh giới bị vượt qua, hậu quả thường rất nghiêm trọng.
Bạn muốn xem những bộ phimmoichill hay và mới nhất? Hãy truy cập ngay phimmoichill để có những trải nghiệm tuyệt vời nhé!
Tempest của Jun Ji Hyun là một ví dụ điển hình. Một câu thoại bị cho là ám chỉ Trung Quốc là một đất nước “chỉ toàn chiến tranh” đã khiến bộ phim gần như sụp đổ. Khán giả Trung Quốc đồng loạt tẩy chay và đánh giá bộ phim với số điểm thấp, gây ảnh hưởng lớn đến hình ảnh của Jeon Ji Hyun, người vốn có một lượng fan đông đảo tại đất nước này. Nhiều thương hiệu tại đây cũng đã ngừng hợp tác với cô, gây ra những tổn thất không chỉ về mặt danh tiếng mà còn là hàng triệu đô la Mỹ từ các hợp đồng quảng cáo.

Suzy cũng không tránh khỏi làn sóng phản ứng dữ dội với Genie Make A Wish. Bộ phim bị chỉ trích vì cố tình bôi xấu Trung Quốc bằng cách sử dụng tiếng Trung cho các nhân vật phản diện, mặc dù bối cảnh của phim không liên quan đến quốc gia này. Chỉ sau một vài tập, mạng xã hội đã dậy sóng, điểm số của bộ phim tụt dốc không phanh, và Suzy, người từng được yêu mến với danh hiệu “tình đầu quốc dân”, đã trở thành tâm điểm chỉ trích vì sự “thiếu nhạy cảm”.

Một tình huống tương tự cũng đã xảy ra với Yoona trong Ngự Trù Của Bạo Chúa, một tác phẩm bị cáo buộc xuyên tạc lịch sử và xúc phạm văn hóa ẩm thực Trung Hoa. Trước đó, Yoona cũng đã từng bị chỉ trích với King The Land, khi bộ phim khắc họa một hoàng tử Ả Rập nghiện rượu và mê gái, một hình ảnh bị đánh giá là xúc phạm nghiêm trọng đến tôn giáo và văn hóa Trung Đông.
Không chỉ ở nước ngoài, khán giả Việt Nam cũng đã lên tiếng khi Little Women của Kim Go Eun có những lời thoại xuyên tạc về chiến tranh Việt Nam, gọi “lính Hàn Quốc là anh hùng của chiến tranh Việt Nam” cùng với hàng loạt chi tiết xuyên tạc khác. Kết quả là bộ phim đã bị Netflix Việt Nam gỡ bỏ hoàn toàn, trở thành một tiền lệ nghiêm trọng nhất trong lịch sử phim Hàn phát sóng tại Việt Nam.

Những ví dụ trên cho thấy rằng tham vọng toàn cầu hóa đang khiến phim Hàn tự gây hại cho chính mình. Họ muốn được cả thế giới hiểu và yêu mến, nhưng lại kể câu chuyện của thế giới bằng một lăng kính quá chủ quan và đôi khi kiêu ngạo.
Sự Chủ Quan và Cái Giá Phải Trả
Nguồn gốc của hàng loạt những vụ việc này không nằm ở diễn viên hay cốt truyện, mà nằm ở cách tư duy của giới làm phim. Mặc dù cố gắng vươn ra toàn cầu, các nhà làm phim Hàn Quốc lại quên mất rằng mỗi quốc gia đều có những vùng nhạy cảm mà không thể tùy tiện động chạm vào. Sáng tạo là một quyền, nhưng sáng tạo quá đà lại là một con dao hai lưỡi. Từ Joseon Exorcist bị cấm chiếu chỉ sau hai tập vì sử dụng đạo cụ Trung Hoa trong bối cảnh Joseon, đến Squid Game 2 gây phẫn nộ ở Việt Nam vì nhân vật kể chuyện cha từng “tham gia chiến tranh”,… tất cả đều bắt nguồn từ cùng một sai lầm, đó là sự coi nhẹ kiểm duyệt văn hóa. Các biên kịch muốn tạo ra sự mới mẻ, nhưng lại không dành đủ thời gian để tìm hiểu về ý nghĩa, bối cảnh hoặc cảm xúc mà những chi tiết đó có thể gợi lên cho người xem quốc tế. Hoặc đôi khi, họ có tìm hiểu nhưng lại không muốn làm đúng.

Điện ảnh Hàn rất giỏi trong việc quảng bá văn hóa của đất nước mình, nhưng chính điều đó lại khiến họ dễ rơi vào sự cực đoan khi viết về các quốc gia khác. Điều này khiến khán giả toàn cầu cảm thấy bị xúc phạm, đặc biệt là ở những quốc gia có lịch sử nhạy cảm với Hàn Quốc, chẳng hạn như Trung Quốc. Không thể phủ nhận rằng tham vọng của giới làm phim Hàn là chính đáng khi họ muốn dẫn đầu châu Á và biến phim ảnh thành một công cụ xuất khẩu văn hóa. Tuy nhiên, để thực sự trở thành một đế chế, có lẽ Hallyu cần học cách tôn trọng ranh giới và sự khác biệt. Hàng loạt bộ phim bị gỡ bỏ, tẩy chay, nhận điểm số thấp trên các chuyên trang phim ảnh quốc tế hoặc diễn viên bị “phong sát” là những lời cảnh tỉnh rõ ràng nhất. Bởi vì khán giả không chỉ xem phimmoichill để giải trí, và lòng tự tôn dân tộc là một vấn đề cực kỳ nhạy cảm ở bất kỳ quốc gia nào.
Nguồn ảnh: Tổng hợp
